Bước tới nội dung

Thộn

Từ Từ nguyên Tiếng Việt
  1. (Hán thượng cổ) (độn) /*duːns/ [a] &nbsp ngây ngô, ngờ nghệch
    đứng thộn mặt ra

Chú thích

  1. ^ So sánh với (Khách Gia) /thun/(Mân Nam) /tùn/.